Fri, 09 / 2018 9:06 am | admin

Từ bi kịch của vũ như tô hãy liên hệ tới quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống

(Văn mẫu lớp 11) – Từ bi kịch của Vũ Như Tô trong vở kịch cùng tên, em hãy liên hệ tới mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống

(Bài văn phân tích của bạn Đào Hồng Hạnh lớp 11A1 trường THPT Ý Yên, Nam Định).

BÀI LÀM

Trong lời tựa đề tựa kịch “Vũ Như Tô”, Nguyễn Huy Tưởng viết: “Than ôi! Như Tô phải hay những kẻ giết Như Tô phải? Ta chẳng biết. Cầm bút chẳng qua cùng một bệnh với Đan Thiềm.”. Đọc “Vũ Như Tô”, ta bắt gặp chân dung nhân vật Vũ Như Tô với bi kịch lầm tưởng, ảo vọng. Cái chết của Vũ Như Tô kết thúc tấn bi kịch của đời ông và bi kịch của nhân dân. Nhân vật khiến người đọc ngộ ra quan niệm nghệ thuật vị nhân sinh sâu sắc về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống mà Nguyễn Huy Tưởng muốn truyền tải.

Loading...

Nam Cao từng nói “Nghệ thuật không phải là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật phải là tiếng nói thoát ra từ những kiếp lầm than.”. Cũng giống Nam Cao, với Nguyễn Huy Tưởng, nghệ thuật cũ phải gắn liền với đời sống nhân dân và phải dựa trên lợi ích nhân dân. Trong vở kịch “Vũ Như Tô”, Vũ Như Tô chính là nhân vật biểu trưng cho quan niệm này. Bi kịch Vũ Như Tô điển hình cho cái đẹp nhưng cái đẹp lại quá xa rời cuộc sống.

Vũ Như Tô là một nghệ sĩ tài hoa hiện thân của những khát khao và đam mê sáng tạo cái đẹp. Nghệ sĩ ấy “ngàn năm chưa dễ có một”, “chỉ vẩy bút là chim, hoa đã hiện lên trên mảnh lua thần biến hóa như cảnh hóa công”. Vũ Như Tô đã vẽ bản thiết kế Cửu Trùng Đài tựa lâu đài độc nhất, huyền mĩ và lộng lẫy. Nó sẽ là một tác phẩm tuyệt diệu nhất trên thế gian, “có một không hai” dù so sánh trong quá khứ hay tương lai dài sau đó. Tác phẩm cũng là niềm tự hào vĩ đại nhất của những nhà sáng tạo như Vũ Như Tô.

từ bi kịch của vũ như tô hãy liên hệ tới quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống

Tuy nhiên, cũng chính việc tạo ra Cửu Trùng Đài đã đẩy Vũ Như Tô vào bi kịch. Trong hoàn cảnh xã hội nhiễu nhương, vua “lợn” Lê tương Dực ăn chơi sa đoạ, dân chúng lầm than, cái đẹp ấy trở thành phù phiếm, sang trọng, siêu đẳng thậm chí cao cả và đẫm máu như một “bông hoa ác”. Vì thế sau cái khao khát, đam mê ấy là bi kịch đau đớn trở thành kẻ thù của dân chúng thợ thuyền. Như Tô không hề biết Cửu Trùng Đài xây lên bằng bao máu, thịt và nước mắt của người dân. Nó là “cối xay thịt”, nó khiến mẹ mất con, vợ mất chồng, con thơ không còn cha mẹ… Mâu thuẫn giữa Vũ Như Tô và nhân dân lên đến đỉnh điểm. Vậy mà Như Tô vẫn không nhận ra mình đã sai, sai vì bấy giờ cái đẹp không thể dung hòa với cái thiện, cái đẹp không phục vụ cho nhân dân mà phục vụ bạo chúa. “Cái đẹp thuần túy, siêu đẳng” nhưng nó không có ích, nó không “nhảy múa trên thân thiết thực”, nó không phục vụ quyền lợi nhân dân. Vì thế, cái chết của Vũ Như Tô lại tạo ra sự hả hê trong lòng đại bộ phận người dân lao động. Đến đây, Nguyễn Huy Tưởng đã tạo ra cho người đọc một cảm giác suy tư lơ lửng, mâu thuẫn giữa quan niệm nghệ thuật thuần túy với lợi ích thiết thực của nhân dân. Qua đó, nó toát lên quan điểm nghệ thuật sâu sắc: Nghệ thuật phải đi cùng lợi ích nhân dân, nghệ thuật không nên xa rời cuộc sống.

Thực chất, nghệ thuật cũng như cánh diều. Dù cánh diều kia có bay cao, bay xa đến đâu nó vẫn cần có một sợi dây nối với mặt đất. Nếu không, cánh diều đó sẽ mãi sẽ trở nên vô dụng, chẳng được gọi là cánh diều nữa. Qua vở kịch “Vũ Như Tô”, Nguyễn Huy Tưởng đã để lại bài học đắt giá mà tất cả những người sáng tạo nghệ thuật cần phải biết: Nghệ thuật phải đứng trên lợi ích trực tiếp và thiết thực với đời sống nhân dân.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục