Sat, 01 / 2018 2:17 pm | loi

(Văn mẫu lớp 12) – Trình bày suy nghĩ của anh chị về bệnh vô cảm –  (Bài văn của học sinh Nguyễn Huệ )

Đề bài: Trình Bày Suy Nghĩ Về Bệnh Vô Cảm Trong Xã Hội Hiện Nay

Bài Làm

Một bàn chân có thể giẫm nát cả một vườn hoa, một ánh mắt có thiêu đốt một trái tim, một lời nói có thể giết chết một con người và căn bệnh có thể giết chết một xã hội. Đó chính là bệnh vô cảm- một căn bệnh đã và đang len lỏi, hiện hữu ở khắp mọi nơi với độ lây lan nhanh chóng. Đặc biệt trong nhịp sống xô bờ, ồn ào của xã hội ngày nay thì chúng ta cần quan tâm hơn và lên tiếng cảnh báo về sựu nguy hiểm của căn bệnh này.

Chắc hẳn rằng trong chúng ta chẳng ai thấy xa lạ, ngỡ ngàng trước những câu chuyện về sự vô cảm. Vô cảm là gì? Đó là một trạng thái tinh thần mà khi đó con người không có một tình cảm mang tính nhân bản nào đối với những sự vật, sự việc diễn ra xung quanh, là sự trơ lì cảm xúc dửng dưng, thờ ơ với những hiện tượng đời sống chỉ quan tâm đến quyền lợi của bản thân, thấy đẹp không khen thấy xấu không phê phán, vô cảm lâu dần khiến con người trở nên ích kỉ và xa cách nhau. Thế nhưng một sự thật đáng buồn là căn bệnh vô cảm này đang trở nên phổ biến và ngày càng phát triển nhanh chóng, đặc biệt là với giới trẻ.

Trên các bài báo, các trang mạng xã hội ta đều dễ dàng thấy những biểu hiện của bệnh vô cảm diễn ra trên khắp mọi lĩnh vực. Chẳng  hạn như các clip đánh nhau của học sinh, thấy bạn bị đánh  nhưng chẳng ai can ngăn hay báo cáo với thầy cô, ngược lại các bạn học sinh khác còn xúm vào bàn tán, quay lại để tung lên mạng xã hội. Tiêu biểu như vụ hai cô gái đánh nhau ở Phú Quốc được đăng trên trang “người lao động”. Trong clip, còn có nhóm thanh niên học sinh đứng hô hào cổ vũ nhiệt tình cho hai người đánh nhau, nắm tóc lôi nhau. Ngoài ra còn có nhiều vụ đáng nói hơn nữa, như câu chuyện của bé Duyệt Duyệt ở Trung quốc. Chuyện xảy ra đã vài năm nhưng chắc hẳn rằng ai đã xem tai nạn thảm khốc ấy cũng đau xót cho đứa trẻ hơn hai tuổi bị xe ô tô đâm phải, người tài xế đã vội vàng bỏ chạy để mình em nằm trên đường. Theo camera ghi lại được có tổng cộng 18 người đi qua nhưng không ai dừng lại cứu em, đáng nói hơn nữa là trong lúc nằm bất tỉnh em lại bị một chiếc xe chở hàng cán ngang qua người một lần nữa. Đó quả thực là một cảnh tưởng kinh khủng mà chính sự vô cảm đã gây ra. Thế nhưng trường hợp của bé Duyệt Duyệt chỉ là một trong số vô vàn người bị nạn nhưng không ai cứu giúp. Những người đi qua ngó lơ như không nghe thấy hoặc đứng lại chụp ảnh tập trung lại chỉ vì “hôi của” như vụ bia ở Đồng Nai.

Loading...

Khi thấy xe bia đổ xuống người ta chỉ biết mang bia về nhà mà chẳng ai giúp đỡ anh tài xế. Đó là thực trạng của bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay.

Trong gia đình cũng vậy, dù là máu mủ ruột thịt mà bệnh vô cảm cũng không tha. Theo thông tin new.zing, chỉ vì 1.000 đồng tiền chung độ mà cãi nhau dẫn đến việc em trai dùng cây chĩa nhọn đâm chết anh ruột. Hay nhiều vụ khác như anh, em trai bốc mộ mẹ vì tài sản.

Trình Bày Suy Nghĩ Về Bệnh Vô Cảm

 

Con cái bất hiếu mắng chửi cha mẹ, nói xấu cha mẹ trên mạng xã hội…còn rất nhiều câu chuyện khác nữa. Ngay cả tình cảm thiêng liêng nhất của con người cũng bị vô cảm làm cho mai mục. Vậy nguyên nhân do đâu đã gây ra nên một thực trạng đáng báo động như vậy? Có thể nói nguyên nhân cốt lõi nhất là do chính con người. Chính bản thân họ thiếu tình yêu, thiếu lòng quảng đại, sống  bằng lí trí sắt đá mà tình cảm dần khô cằn.

Do lối sống vội vã của mỗi người, hằng ngày đều ăn vội, ngủ vội, làm vội chỉ chạy đua với thời gian, chạy đua với đồng tiền vì danh vọng mà mất đi những phút lắng đọng để suy ngẫm và cảm nhận. Mù quáng trước lợi ích cá nhân mà không bận tâm đến những thứ khác. Bên cạnh những nguyên nhân chủ quan còn có những yếu tố khách quan làm con người trở nên vô cảm. Một phàn là do tác động tiêu cực từ xã hội, bởi có quá nhiều vụ lừa đảo, lợi dụng lòng tốt mà cướp đoạt tài sản hay thôi miên bỏ thuốc mê bắt cóc, từ đó mà mọi người cảnh giác đề phòng cao, sợ bị lừa mà ngại quan tâm giúp đỡ nhau.

Một phàn nữa là khi người ta bị cái xấu hãm hại, không có nhiều điều tốt đẹp đến với bản thân từ đó hận đời, hận cuộc sống. Ngoài ra trong gia đình, có thể do cách dạy dỗ của bố mẹ thiếu gương mẫu về đạo đức, sống trong sự cưng chiều làm con cháu hư hỏng, vì bao bọc kín nên ít tiếp xúc, ít được trải nghiệm vì thế cũng ít đi sự thấu hiểu và cảm thông.

Cuối cùng là nguyên nhân do sự phát triển xã hội, công nghệ hóa hiện đại hóa ảnh hưởng đến thế hệ trẻ, thay đổi cách thức làm việc và giao tiếp, dường như chỉ cần điện thoại và internet thì tất cả đều bị chi phối, con người trở nên xa cách nhau. Lấy giá trị vật chất làm thước đo cho tất cả, đề cao cái tôi lên trên hết sống ích kỉ, vụ lợi, lãng quên trách nhiệm cộng đồng. Chính vì những nguyên nhân trên đã gây ra hậu quả hết sức nghiêm trọng cho xã hội.

Bệnh vô cảm dần tàn phá cái giá trị đạo đức, các truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta, biến con người thành vô lương tâm, vô trách nhiệm, vô văn hóa, làm cho ta dễ dàng quên đi thế nào là “ thương người như thể thương thân” hay “ lá lành đùm lá rách”.

Vô cảm còn để lại tai họa cho xã hội . Một bác sĩ vô cảm với bệnh nhân gây ra cái chết oan uổng, cô giáo vô cảm với học sinh thì sẽ giáo dục nên một thế hệ cũng vô cảm, một cán bộ nhà nước vô cảm với nhân dân thì đời sống nhân dân làm sao mà ấm no hạnh phúc, đất nước làm sao mà phát triển được nữa.

Vì vô cảm mà có biết bao nhiêu loại trái cây tẩm các hóa chất, thịt heo hỏng lại trở thành thịt bò tươi, các loại thực phẩm đều có thể làm giả để bán ra thị trường thậm chí đến cả thuốc chữa bệnh cũng làm giả. Những con người ấy họ chỉ nghĩ đến tiền, đến lợi ích bản thân. Chính bệnh vô cảm đang dần dần nhấn chìm xã hội của chúng ta vào tăm tối, việc cấp thiết bây giờ là phải nhanh chóng tìm cách giải quyết nhanh căn bệnh này.

Điều đầu tiên mỗi gia đình nên giáo dục con cái tốt hơn, rèn luyện những phẩm chất quý giá theo tấm gương đạo đức Hồ chí Minh. Mỗi con người cần sống đúng chuẩn mực, biết đồng cảm quan tâm lẫn nhau, biết học hỏi tính cách tốt và lắng nghe người khác để bản thân tốt hơn. Sống là phải biết yêu thương và chia sẻ.

Đặc biệt với giới trẻ, bản thân em cũng là một học sinh em nhận thấy rằng thế hệ trẻ là tương lai của đất nước, sẽ thay đổi thế giới để ngày một hoàn thiện và phát triển hơn nên hãy phấn đấu học tập tốt, trang bị cho mình những kiến thức tu dưỡng đạo đức loại bỏ lối sống vô cảm, vị kir và mở lòng đón lấy những vang động của cuộc đời để ta trưởng thành, khôn lớn hơn. Không đi theo lối sống hối hả, vội vàng mà phải dành cho mình những phút tĩnh lặng suy ngẫm về cuộc đời để thấy lòng bình an và trái tim ấm áp tràn ngập hạnh phúc yêu thương.

Một bàn tay có thể trồng nên một vườn hoa, một ánh mắt có thể sưởi ấm một trái tim, một lời nói cũng có thể thay đổi một con  gười và một lối sống tốt lành mạnh có thể cứu sống xã hội. Hãy thay đổi bản thân để thay đổi xã hội, loại bỏ căn bệnh vô cảm, nâng cao ý thức, tinh thần để thấy tình người ấm áp hơn, để khi mỗi sáng thức dậy thấy cuộc đời ta mỗi bình minh để sống chứ không phải để tồn tại.

>> XEM THÊM: 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục