Sat, 09 / 2018 1:39 am | admin

Phân tích truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy phân tích truyện “An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy”

(Bài văn phân tích của bạn Đào Hồng Hạnh lớp 11A2 trường THPT chuyên Thái Bình).

BÀI LÀM

“Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu

Loading...

Trái tim lầm chỗ để trên đầu

Nỏ thần vô ý trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu”

(Tố Hữu)

Đoạn thơ của Tố Hữu nhắc tới truyền thuyết “An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy” – một sản phẩm của sự tưởng tượng từ quần chúng nhân dân. Tác phẩm ra đời không nằm ngoài lí do lí giải sự kiện nước ta rơi vào tay giặc xâm lược. Qua tác phẩm, cha ông ta muốn để lại cho hậu thế bài học sâu sắc về đạo lý làm người và đạo lý giữ nước.

Tác phẩm “An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy” là sản phẩm truyền miệng, tác giả là quần chúng nhân dân lao động. Tác phẩm thuộc thể loại truyền thuyết có đặc trưng yếu tố kì ảo, dựa trên sự kiện lịch sử nào đó, trong không gian và thời gian có thực.

Tác phẩm thể hiện niềm tự hào của thế hệ con cháu Hùng Vương. Ông cha ta đã mượn một địa danh có thật là thành Cổ Loa để ngợi ca công trình vĩ đại này. Thành Cổ Loa vững vàng, kiên cố, bất khả xâm phạm được xây dựng một cách thần kì. Công trình chỉ có thể hoàn thiện khi có bàn tay giúp đỡ của thần linh. Bên cạnh đó, hình ảnh chiếc nỏ thần bách phát bách trúng đã thêm phần khẳng định sức mạnh siêu việt của quân ta. Với thành trường kiên cố và vũ khí lợi hại, nước Việt gần như không e sợ trước bất kì kẻ thù nào. Ông cha ta như đầy lòng tin, lòng tự tôn dân tộc.

phân tích truyện an dương vương và mị châu trọng thủy

Truyền thuyết trên đã tế nhị mang đến thông điệp về đạo lý giữ nước của bậc vua chúa. Nhân vật vua An Dương Vương rơi vào bi kịch cả tin, chủ quan, không đề phòng trước âm mưu của kẻ thù. Vua đã chấp nhận cuộc hôn nhân hòa hoãn giữa con gái là công chúa Mị Châu với hoàng tử vua Triệu Đà là Trọng Thủy như một quá trình “cõng rắn cắn gà nhà”. Quá tin vào con gái và mất cảnh giác trước kẻ địch, mọi bí mật quân sự của ta bị Trọng Thủy khám phá ra hết và đánh tráo mất chiếc nỏ thần. Khi quân Triệu Đà công khai ý đồ cướp nước, một lần nữa vua An Dương Vương lại chủ quan mặc kệ cho giặc tiến sát thành trì rồi cậy có nỏ thần: “Đà không sợ nỏ thần sao?”. Vua An Dương Vương rơi vào cái bẫy và cứ mãi ngủ quên trong chiến thắng, để khi vỡ lẽ thì mọi chuyện đã rồi, không thể cứu vãn.

Một bi kịch khác được thể hiện trong tác phẩm đó là bi kịch đặt niềm tin lầm chỗ, để cho tình cảm lấn át lý trí. Công chúa Mị Châu vì tình yêu mù quáng đã để lộ bí mật quân sự quốc gia cho kẻ địch. Trên đường chạy trốn, vị công chúa “nhẹ dạ cả tin” vẫn bứt lông ngỗng đánh dấu đường để rồi trở thành đường dẫn giặc tới. Trong khi đó, vua An Dương Vương quá yêu con gái mà không nhận ra chính Mị Châu là người đã vô tình tiếp tay cho giặc. An Dương Vương giết chết Mị Châu, tự tay cắt đi khúc ruột của mình. Dù rằng vua được thần linh cứu giúp nhưng việc An Dương Vương về biển sâu mà không được lên trời cao chứng tỏ nhân vật sẽ mãi phải chịu nỗi xấu hổ làm mất nước và bị người đời chê trách.

Truyện “An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy” là cách để ông cha ta lý giải sự kiện lịch sử và nhắc nhở con cháu đời sau rằng phải tỉnh táo trước mọi việc trong cuộc sống và đặt tình cảm đúng nơi. Truyền thuyết có nhiều yếu tố hư cấu, kì ảo, cốt truyện độc đáo, lời văn gần gũi… có thể coi là tác phẩm văn học dân gian đặc sắc. Dù tác phẩm có tuổi đời cả thế kỉ thì bài học trong đó vẫn có ý nghĩa sâu sắc tới ngày nay.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục