Tue, 08 / 2018 1:46 am | admin

Phân tích tác phẩm Vợ Chồng A Phủ

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy phân tích tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” của nhà văn Tô Hoài (Bài văn phân tích của một bạn học sinh giỏi văn trường Quốc học Huế).

BÀI LÀM

Tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” là “đứa con tinh thần” xuất sắc của Tô Hoài đồng thời là thành tựu của văn xuôi kháng chiến chống Pháp. Truyện ngắn không chỉ thể hiện phong cách cá nhân, những am hiểu sâu sắc về con người miền núi mà còn đậm giá trị phản ánh hiện thực và tinh thần nhân đạo của nhà văn.

Loading...

Trước hết, truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” đã xây dựng lại bối cảnh hiện thực của xã hội miền núi trước Cách mạng tháng Tám.

Điều ta thấy ngay đầu tiên đó là sự cơ cực, khốn khổ của con người miền núi trong chế độ xã hội cũ. Sự khốn cùng ấy biểu hiện sâu sắc trong nhân vật Mị và A Phủ. Mị – hiện thân cho người phụ nữ miền núi chịu chà đạp về cả thể xác và tinh thần. Mị bị bóc lột sức lao động dã man. Công việc Mị phải làm được Tô Hoài liệt kê một loạt tựa vòng tuần hoàn năm này sang năm khác, mùa này sang mùa khác, ngày này sang ngày khác. Mị hết hái bông, se đay, dệt vải rồi lại lên nương làm rẫy, bung ngô, chẻ củi, cõng nước, giặt giũ, cho ngựa ăn… Mị bị chồng là A Sử đánh đập, trói đứng, bỏ đói. Mị bị chà đạp tinh thần ghê gớm trong thân phận gạt nợ, ma cúng trình nhận mặt, chịu lời nguyền rủa, giam hãm trong căn buồng tối. Mị bị cầm tù tinh thần. Khổ quá, Mị trở nên trơ lì với nỗi đau. A Phủ cũng chẳng khá hơn. A Phủ bị đánh, bị phạt vạ, bị đổi mạng cho con trâu, bị trói chờ ngày chết… A Phủ không hơn gì một kiếp nông nô miền núi.

Phân tích tác phẩm Vợ Chồng A Phủ

Bên cạnh phản ánh bi kịch người lao động, Tô Hoài còn bóc trần bộ mặt tàn độc của giai cấp thống trị miền núi mà cha con nhà thống lí Pá Tra là điển hình. Nhà thống lí duy trì chế đọ “lang đạo thổ”, các hủ tục thần quyền và cường quyền. Chỉ thông qua đoạn nhà thống lí xử kiện A Phủ đã thấy toàn bộ điều đó. Nhà thống lí tự cho mình quyền hành hạ, tra tấn, bắt phạt người khác, Chúng ép người ta chịu đau đớn, phạt tiền, cho chính kẻ bị phạt vay tiền rồi bắt họ làm ăn ngàn đời ngàn kiếp cho nhà mình. Chúng hả hê ăn uống, hút chích vui vẻ ngày này qua ngày khác trong khi người ta bị trói, bị đánh. Hành động gian ngoan xảo trá và tàn độc của những con người ấy chính là hiện thực xã hội bấy giờ.

Bên cạnh phản ánh hiện thực, Tô Hoài còn ngợi ca vẻ đẹp bản chất con người miền núi. Tô Hoài đã khẳng định vẻ đẹp thể chất đầy sức sống và nội tâm giàu khát vọng của con người miền núi. Nó biểu hiện trong một cô Mị xinh đẹp, nết na, thổi sáo giỏi. Nó có trong một chàng A Phủ khỏe mạnh, chất phác, tay thợ giỏi giữa núi rừng đại ngàn. Tô Hoài cũng thấy được những khát khao sống, khát khao hạnh phúc trong sâu tận đáy nội tâm một người phụ nữ tưởng như vô cảm trước nỗi đau như Mị. Khi nghe tiếng sáo gọi bạn, sức sống mùa xuân và sức sống tuổi trẻ bùng lên trong Mị. Dù có bị trói đứng, Mị vẫn “vùng bước đi” như thể linh hồn chưa bao giờ bị trói buộc. Chứng kiến giọt nước mắt long lanh lăn dài trên “hõm má” A Phủ, Mị như bừng tỉnh sau cơn mộng dài. Mị cắt dây cởi trói cho A Phủ đồng thời “tháo cũi xổ lồng” nối gót chạy theo tự giải thoát thân phận nô lệ cho mình. Trong trái tim tưởng như hóa đá ấy vẫn còn đâu đó ngọn lửa tình thương và khát vọng hạnh phúc âm ỉ. Nó chỉ chờ một dịp đủ mạnh để cháy bùng lên rực rỡ.

Tóm lại, truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” vừa là tiếng nói đồng cảm, lời ngợi ca vừa là bản án tố cáo đanh thép của Tô Hoài. Tô Hoài không chỉ là một nhà văn tài năng mà còn là người giàu lòng nhân đạo và căm ghét cái xấu, cái ác sâu sắc. Đó cũng là lí do mà tác phẩm còn tồn tại trong lòng người đọc đến ngày nay.

>>> XEM THÊM: 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục