Fri, 09 / 2018 10:01 am | admin

Phân tích tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy phân tích tác phẩm “Hạnh phúc của một tang gia” – Vũ Trọng Phụng

(Bài văn phân tích của bạn Trần Thanh Trang lớp 11A2 trường THPT chuyên Mai Thúc Loan).

BÀI LÀM

Vũ Trọng Phụng luôn quan niệm “Tôi và các nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết phải là sự thực ở đời”. Vì vậy, cùng với Ngô Tất Tố, Nam Cao, Nguyễn Công Hoan, nhà văn đã hoàn thiện bức tranh xã hội Việt Nam trước cách mạng tháng Tám. “Số đỏ” được coi là kiệt tác trào phúng của Vũ Trọng Phụng. Đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” thuộc chương XV đã đem đến cho người đọc bao thú vị như được mục kích một màn hài kịch trong “tấn trò đời” của xã hội thực dân phong kiến kia.

Toàn bộ đoạn trích là một vở hài kịch, mỗi cảnh là một nghịch lí ý vị sâu cay. Trước tiên, ta bắt đầu từ cảnh gia đình có tang. “Ba hôm sau, ông cụ già chết thật”. Tác giả không ghi thông báo mà dường như hài hước kín đáo xác nhận cái chết của ông cụ già là chết thực sự. Ở các chương trước, ông cụ cố tổ sắp chết nhưng rồi lại sống. Từ “chết thật” tức là không phải giả dối, từ đó xác nhận rằng ông cụ chết thật nên có tang thật. Đó là niềm hạnh phúc với mỗi thành viên trong gia đình cũng là hạnh phúc thật. Câu văn hài hước ngầm cái chua chát về bản chất cuộc đời. Đám ma mà ai nấy đều “vui vẻ”, “tấp nập” chẳng khác gì một ngày hội lớn. Từng con người cụ thể qua chân dung nhà văn tạo nên bằng những nét vẽ nhanh: cụ cố Hồng được dịp khoe tuổi tác và lòng chí hiếu khi tổ chức một cái đám ma to, ông Văn Minh vui vẻ hưởng gia tài lớn, cậu tú Tân điên người vì chưa được dùng máy ảnh, ông Tuýp-phờ-nờ kinh doanh với ông Phán mọc sừng… Tất cả những nhân vật đó tuy có niềm vui không giống nhau nhưng đều gặp hái lợi ích từ cụ cố tổ. Cụ chết mang đến cho gia đình ngày hội lớn.

Loading...

phân tích tác phẩm hạnh phúc của một tang gia

Khi thể hiện cảnh đám tang, tác giả sử dụng bút pháp miêu tả hoàn cảnh và cận cảnh giúp ta thấy được hình ảnh chung về đám ma. Sau đó, tác giả chụp gần hơn để thấy từng nét của đám ma, vẫn mang rất rõ sự lặng lẽ, trang nghiêm rất cần thiết của một đám ma. Hai lần tác giả nhắc “đám ma cứ đi” gợi không khí trang nghiêm kính cẩn. Trong chính cái lặng lẽ ấy lại chứa đựng cái hoàn toàn đối lập, Thực tế là một đám tang đổ đốn, cốt chỉ để phô trương sự giàu sang, ghê gớm của mỗi người. Đám tang còn tạo nên không khí vui tươi, huyên náo của cả một thành phố bởi vì nó nhốn nháo, to tát, thiên hạ phải chú ý đến các mốt quần áo. Một lối phô trương sang trọng rởm đời. Đối lập lại cái tôn nghiêm, lặng lẽ là âm thanh huyên náo của các loại kèn và những tiếng thầm thì nói chuyện với nhau. Đó không phải là câu chuyện về người chết mà đồi bại, nhảm nhí nhưng bề ngoài vẫn mang khuôn mặt buồn rầu: “Thật là đủ giai thanh gái lịch, nên họ chim nhau, cười tình với nhau…”, “Tiếng khóc lóc, mỉa mai nhau của những người trong tang gia…”. Bạn cụ cố Hồng phô trương bộ râu và huân chương. Cô Tuyết khoe độ ngây thơ. Xuân Tóc Đỏ quảng cáo mình.

Vở kịch hoàn tất bằng tài năng xuất chúng của các diễn viên trong cảnh hạ huyệt. Cậu Tú Tân luộm thuộm bắt bớ từng người khóc đó là một sự giả dối để giữ lại những bức ảnh kỉ niệm người đã phải tạo dựng những cảnh của những con người “chí hiếu” này. Họ tưởng họ đóng kịch chót lọt nhưng chính các bạn của cậu Tú Tân lại rầm rộ nhảy lên chụp ảnh. Thật là đầy giả dối, đóng kịch, họ tự bóc trần bộ mặt. Ông Phán khóc “Hứt! Hứt! Hứt!”, tiếng khóc như thể đau đớn, thương cảm không thành tiếng. Vâng, rất phù hợp với hình ảnh ông Phán lúc này. Chính giây phút ấy Xuân nhận được giấy bạc từ tay ông Phán. Ông Phán là kịch gia đại tài! Bề ngoài tuy thương đau nhưng bên trong tỉnh táo vô cùng.

Qua “Hạnh phúc của một tang gia”, Vũ Trọng Phụng phản ánh bức tranh xã hội Tây Tàu nhố nhăng của một đại gia đình đạo đức giả, thể hiện xuất sắc nghệ thuật kể chuyện. Có người cho rằng Vũ Trọng Phụng đã quá phóng đại nhưng có lẽ đây là thực tế mà không ít người không dám đối diện.

>>> XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục