Fri, 12 / 2017 1:56 am | loi

(Văn mẫu lớp 11) – Phân tích nhân vật viên quản ngục trong chữ người tử tù

(Bài văn hay của học sinh cấp 3 Trường THPT Nguyễn Trãi)

Đề bài: Phân Tích Nhân Vật Viên Quản Ngục Trong Chữ Người Tử Tù

Bài Làm

Với sự tài hoa uyên bác của mình Nguyễn Tuân đã tạo cho mình một phong cách độc đáo, một nhà văn lớn luôn đi tìm cái đẹp và hướng tới một vẻ đẹp chân thiện mĩ. Lời văn của ông là cả một trang anh hùng lẫm liệt với bao thuần khiết. Chữ người tử tù như một tia sáng lóe lên giữa trang sử tráng kiện. Và bằng ngòi bút sắc xảo của mình tác giả đã vẽ rõ nét nhân vật Viên quản ngục lửng lơ giữa ranh giới của thiện-ác, đẹp-không đẹp trong truyện ngắn “chữ người tử tù” (trong tập Vang bóng một thời).

Loading...

Truyện ngắn chữ người tử tù trong tập “Vang bóng một thời” của nhà văn Nguyễn Tuân kể về những thói quen xưa cũ lúc bấy giờ. Câu chuyện xoay quanh về cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ giữa Huấn Cao người đại diện cho cái đẹp, cho sự hoàn mĩ và Viên quản ngục kẻ nhân danh cho cả một hệ thống tồi tàn, áp bức lúc bấy giờ. Nơi luôn tăm tối và nặng mùi của sự thống trị, khổ sai đầy mục nát chợt lấp loáng một sự tinh khiết, thuần thúy đầy thanh cao, như một nốt nhạc du dương, êm đềm giữa bản nhạc xô bồ. Có lẽ cái đẹp của nghệ thuật đã làm thức tỉnh sự sống xanh tươi còn lại trong tâm hồn Viên quản ngục, mà trước đó nó đã bị bóng tối của cả một chế độ đen tối che khuất. Huấn Cao văn võ song toàn, một người anh hùng hiên ngang, chợt xuất hiện với “cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp” được coi như một tia sáng chiếu thẳng đến tâm hồn người quản ngục, vốn đã chấp nhận “an phận thủ thường”, núp bóng cam chịu với số phận để được yên ổn “Chuyện triều đình quốc gia chúng ta biết gì mà bàn bạc cho thêm lời". Cái luật lệ, khuôn khổ phong kiến ấy dường như đã biến Viên quản ngục trở thành một cỗ máy, chỉ làm việc theo đúng những quy tắc lập trình đã được đặt ra. 

>>> XEM THÊM: Phân Tích Đoạn Đầu Bài Đây Thôn Vĩ Dạ

Viên quản ngục là một người có sở thích cao quý, thích cái đẹp. Ông yêu cái đẹp, yêu thích những nét chữ đẹp đẽ do Huấn Cao viết. Cái đẹp như được đánh thức giữa những cám dỗ tầm thường của vàng bạc, hư danh, giữa những sự tối tăm của ngục tù. Dường như là sự tồn tại của hai tâm hồn trong cùng một thể xác, hai bộ mặt giữa một cuộc đời đầy cam chịu của Viên quản ngục. Mặc dù là một tên quản ngục, đại diện cho sự hà khắc, cay nghiệt nhưng hình như ông chưa đánh mất đi hẳn sự thanh cao, lượng thiện còn sót lại trong người ông. Ông luôn cố gắng giữ niềm hi vọng và sở nguyện cao quý để có thể xin được chữ của Huấn Cao. Có lẽ tất cả cái bóng tối kia ngục tù kia cũng không thể làm lu mờ đi tâm hồn vốn có đầy chân thành của con người.

Viên quản ngục đã say mê cái đẹp, cảm thấy vui mừng khi có phiến tráp báo rằng tên tội phạm nguy hiểm của triều đình sẽ đươc đưa đến đây trong vài ngày nữa, viên quản ngục rất vui mừng khi sắp được gặp người mà ông quý mến, nể phục. Ông trân trọng những con người tài giỏi như Huấn Cao và cũng cảm thấy đầy tiếc nuối khi cái chết đã cận kề với một con người đầy tài hoa ấy. Mặc dù Huấn Cao có tài bẻ khóa rất giỏi khiến ai cũng phải dè chừng, nhưng ông lại chẳng mấy bận tâm ngoài việc làm sao có thể xin chữ của Huấn Cao. Dùng mọi cách để có thể lại gần, lân la làm quen và ông đã bị khước từ kèm theo những lời sỉ nhục, hắt hủi của Huấn Cao, nhưng ông vẫn cố gắng lấy lòng của Huấn Cao và ông sẵn sàng hạ thấp bản thân mình như một kẻ bề tôi “y chỉ lễ phép lui ra với một câu: Xin lĩnh ý”. “Quản ngục mong mỏi một ngày gần đây ông Huấn Cao sẽ dịu bớt tính nết, thì y sẽ nhờ ông viết, ông viết cho…cho mấy chữ trên chục vuông lụa trắng đã mua và can lại kia. Thế là y mãn nguyện”. Cái đẹp trong ông như lấn át đi tất cả, phá vỡ đi lớp vỏ bọc đầy mùi lạnh lùng, tanh hôi, ông trân trọng vô cùng những con người tài giỏi.

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong chữ người tử tù

Qua cách đối xử của Viên quản ngục với Huấn Cao tác giả đã khắc họa rõ từng đường nét của cái đẹp. Khẳng định rằng ở đâu đó trong cái vẻ thô bạo, giữa cảnh ngục tù tăm tối vẫn tồn tại những mảnh tâm hồn lương thiện, hiền lành. Khi đã hiểu ra được điều ấy, Huấn Cao đã quyết định cho chữ. Viên quản ngục cảm thấy vui mừng khôn siết, trái tim ông chợt thức tỉnh như cánh đồng khô cằn giữa cơn mưa rào, ông nhận ra được nhiều điều sai trái, nhận ra được một lối thoát chật hẹp trong tâm hồn mịt mờ tăm tối và ông đã hứa rằng sau khi nhận chữ của Huấn Cao thì sẽ trở về quê nhà để sống một cuộc sống an bình, vun đắp cái lương thiện, trong sáng trong con người ông. “Ngục quan cảm động, vái người tử tù một cái, chắp tay nói một câu mà dòng nước mắt khẽ rỉ vào khóe miệng làm cho nghẹn ngào: Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. Dó hẳn là một cuộc hội ngộ đầy tri ân và kết thúc bằng dòng nước mắt nghẹn ngào.

Tác giả Nguyễn Tuân đã tạo xây dựng nên nhân vật của mình với đầy sáng tạo và sinh động, cho ta thấy rõ được lí tưởng cao đẹp của vị anh hùng Huấn Cao, sự đẹp đẽ thanh cao và cái thiên lương trong con người Viên quản ngục, dường như vẫn được nâng niu, trân trọng giữa những sự tàn ác, xô bồ đầy tăm tối.

>> XEM THÊM:  

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục