Wed, 10 / 2018 3:51 am | admin

Phân tích đoạn trích Trao duyên trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

(Văn mẫu lớp 10) – Em hãy phân tích đoạn trích “Trao duyên” trong tác phẩm “Truyện Kiều” của Nguyễn Du

(Bài văn phân tích của bạn Nguyễn Thị Loan lớp 10A1 trường THPT chuyên Đồng Tháp).

BÀI LÀM

“Trao duyên” là một trong những đoạn trích khiến người đọc đau lòng nhất trong tác phẩm “Truyện Kiều” của Nguyễn Du. Đoạn trích đánh dấu sự kết thúc hoàn toàn cuộc sống “êm đềm” trước đây, kết thúc câu chuyện tình Kim – Kiều tưởng đẹp đẽ và mở đầu cho quãng đời sóng gió.

Nguyễn Du là nhà văn hóa, nhà thơ lớn của dân tộc. Tác phẩm “Truyện Kiều” của Nguyễn Du là một trong những tác phẩm văn học đồ sộ nhất trong kho tàng văn học Việt Nam. Tác phẩm kể về cuộc đời của Thúy Kiều, người con gái tài hoa bạc mệnh. Trong đó, đoạn trích “Trao duyên” nằm ở phần đầu tác phẩm, thuật lại đoạn Thúy Kiều trao duyên cho Thúy Vân để trả nghĩa cho Kim Trọng bởi nàng quyết định từ bỏ nhân duyên, bán mình chuộc cha, làm tròn chữ hiếu. Từ cảnh “Êm đềm trướng rủ màn che”, Thúy Kiều sa chân vào bi kịch.

Loading...

Trước hết Thúy Kiều đưa ra lý lẽ để thuyết phục phục Thúy Vân nhận lời nhờ cậy của mình. Trước khi trình bày lý lẽ, Thúy Kiều đã cố đẩy Thúy Vân vào thế bí, buộc phải chấp nhận lời thỉnh cầu của mình:

“Cậy em, em có chịu lời,

Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.”

Thúy Kiều đã dùng lễ nghĩa trịnh trọng để buộc Thúy Vân phải chấp nhận yêu cầu kì lạ đó là “chắp mối tơ thừa”. Lý lẽ Thúy Kiều đưa ra đó là Vân còn trẻ, tương lai và hạnh phúc còn dài (“Ngày xuân em hãy còn dài”). Lý do thứ hai đó là tình chị em “máu mủ ruột già”, “vì cây dây leo” nên Vân nhất định phải chấp nhận yêu cầu của Kiều (“Xót tình máu mủ, thay lời nước non “). Lý do thứ ba là nếu như Vân chấp nhận thì bản thân Kiều có chết cũng toại nguyện (“Chị dù thịt nát xương mòn / Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây”).

Thúy Kiều tiếp tục trao kỉ vật để hoàn tất việc trao duyên.

“Chiếc vành với bức tờ mây

Duyên này thì giữ, vật này của chung.”

phân tích đoạn trích trao duyên trong truyện kiều

Khi trao duyên mạch vận động cảm xúc có sự giằng xé giữa lý trí và tình cảm. “Chiếc vành”, “bức tờ mây” rõ ràng là của Kim – Kiều (hai người) nhưng giờ trở thành của Kim – Vân – Kiều (ba người), nó cho thấy bi kịch của câu chuyện tình yêu. Thúy Kiều như muốn níu kéo muốn giật lại “duyên này thì giữ”.

Khi trao kỉ vật xong Thúy Kiều coi mình như người đã chết, coi mình là kẻ mệnh bạc:

“Dù em nên vợ nên chồng,

Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên!

Mất người còn chút của tin,

Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa.”

Chỉ vài câu thơ mà người đọc hình dung ra toàn là những cái chết đau đớn “thịt nát xương mòn”, “ngậm cười chín suối”, “nát thân bồ liễu”, “đền nghì trúc mai”, “lò hương”…

Cuối cùng, Kiều than tiếng thê thiết:

Ôi Kim Lang! Hỡi Kim lang!

Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!”

Đọng lại trong tim Thúy Kiều lúc này là tràn trề thất vọng, day dứt khi bản thân trở thành kẻ phụ bạc. “Ôi”, “Hỡi”, “thôi thôi”… là lời độc thoại nội tâm cũng cho thấy nỗi đau xót lên đỉnh điểm.

Qua đoạn trích “Trao duyên”, ta thấy được vẻ đẹp nhân cách, trí tuệ và tâm hồn của nhân vật Thúy Kiều được bộc lộ rõ rệt. Ngay cả trong bi kịch, Thúy Kiều vẫn thể rõ là người thông minh, sắc sảo, thuyết phục thấu tình đạt lý. Thúy Kiều là người có tấm lòng cao đẹp, thủy chung, có tình yêu thương mãnh liệt và hiểu được đạo lý tình phải gắn với nghĩa. Và hơn nữa, Thúy Kiều cũng là người có vẻ đẹp tâm hồn, lòng vị tha, giàu đức hi sinh, biết nghĩ cho gia đình khi chọn đặt chữ hiếu lên trên chữ tình. Như vậy, đoạn trích “Trao duyên” đã phần nào cho ta hiểu được tài năng, phong cách và tấm lòng nhân đạo sâu sắc của Nguyễn Du.

>>> XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục