Sat, 08 / 2018 4:31 am | admin

Phân tích bài thơ Tương Tư của Nguyễn Bính

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy phân tích bài thơ “Tương tư” của Nguyễn Bính

(Bài văn phân tích thơ của bạn Đào Thị Hằng lớp 11A2 trường THPT chuyên Phú Thọ).

BÀI LÀM

“Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Loading...

Thầy u mình với chúng mình chân quê”

(“Chân quê” – Nguyễn Bính)

Cùng với một số nhà thơ khác, Nguyễn Bính đã tạo nên trường phái thơ “chân quê” trong phong trào thơ Mới 1930-1945. Nguyễn Bính một lòng trở về với những con người đời thường chân chất, trải lòng cùng những mối duyên e ấp, vụng dại của một thời kì làng mạc yên bình. Thơ Nguyễn Bính đầy màu sắc ca dao dân ca và phong vị văn học dân gian, vừa quen vừa lạ. Bài thơ “Tương tư” mang những nội dung đó.

Nguyễn Bính người Vụ Bản, Nam Định nhưng những hình ảnh trong thơ ông lại phản chiếu cuộc sống làng quê vùng đồng bằng chiêm trũng Bắc Bộ. Có lẽ, thơ ông chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Tuy nhiên, những tình cảm phản ánh trong đó vô cùng chân thực.

Bài thơ “Tương tư” là nỗi nhớ đơn phương của một chàng trai với người nào đó. Do vậy, ở 4 câu đầu, Nguyễn Bính dường như đang cố giới thiệu nỗi tương tư:

“Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông

Một người chín nhớ mười mong một người

Nắng mưa là bệnh của giời

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng”

Đúng là “bệnh” tương tư rồi! Chàng trai thôn Đoài đang nhớ nhung một cô gái thôn Đông, nhưng không dám thổ lộ rõ ràng, chỉ dám nói thôn Đoài nhớ thôn Đông. Hai không gian được đẩy lên đầu và xuống cuối tạo khoảng cách đúng với khoảng cách lòng người. Câu thơ thứ hai còn đậm phong cách Nguyễn Bính hơn, ấy là cái giọng kể lể bằng số từ. Câu thơ có xu hướng giãn ra khiến nỗi nhớ càng như xa vời vợi.  Rồi chàng trai còn lấy mưa gió để mà lí giải. Cái cách dùng từ “bệnh” trúng lắm. Cũng như mưa nắng là cái tật xấu, thì tôi cũng bắt đầu có cái tật xấu cảm xúc thất thường ấy kể từ khi yêu nàng.

Trong phần tiếp theo, Nguyễn Bính đi lí giải lý do tạo ra nỗi tương tư:

“Hai thôn chung lại một làng,

Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?

Ngày qua ngày lại qua ngày,

Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.

Bảo rằng cách trở đò giang,

Không sang là chẳng đường sang đã đành.

Nhưng đây cách một đầu đình,

Có xa xôi mấy cho tình xa xôi…”

Từ “chung” và từ “một” dường như kéo gần không gian hơn. Nhưng chính vì gần ấy mà cô gái vẫn “chẳng sang”, thế nên chàng trai mới phải “bệnh tương tư”. Với người đang yêu, một ngày ngỡ ba thu. Nguyễn Bính ngồi đếm từng khắc, mong từng ngày, cứ hờn giận để cho thời gian vô tình trôi đi. Chữ “lại” như lòng người đang ngán ngẩm lắm, thất vọng lắm. Cái cây xanh như một cuốn lịch thiên nhiên, một kẻ đồng điệu. Chữ “nhuộm” gợi dịch chuyển màu sắc sống động, nó khiến người ta càng khắc khoải, đằng đẵng. Thậm chí, chàng trai còn đứng từ phía cô gái để mà thử thanh minh. Nhưng, rốt cuộc sự thật vẫn là sự thật. Lời lẽ lắm trách cứ, giận hờn quá!

Phân tích bài thơ Tương Tư

Trong 4 câu thơ tiếp, Nguyễn Bính tìm cách giải quyết nỗi tương tư:

“Tương tư thức mấy đêm rồi,

Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!

Bao giờ bến mới gặp đò?

Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?”

Nhớ mong ngày đêm, sức chịu đựng hình như đã tới giới hạn. Cái cách nói “biết cho ai” thể hiện điều đó. Thi sĩ đảo từ “ai” xuống dưới, ý nói “Liệu cô gái biết tình cảm của mình không?”. Hai chữ “Bao giờ…” nhấn mạnh ở đầu câu như là khát khao được gặp gỡ đạt tột đỉnh. Trong tình yêu, người ta hay lấy biểu tượng thuyền và bến để thể hiện. Riêng Nguyễn Bính, nhà thơ lấy bến – đò, hoa khuê các – bướm giang hồ. Thật thú vị! Ta thấy chân dung của một chàng trai hết mực đa tình và lãng mạn.

Nhân vật trữ tình ấy sẽ kết thúc thế nào?

“Nhà em có một giàn giầu

Nhà anh có một hàng cau liên phòng

Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông

Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?”

Những thi liệu quen thuộc trong ca dao và đời sống được nhắc đến: giầu, cau. Hai hình ảnh này gợi nên sự bền chặt đôi lứa. Nguyễn Bính đã rất tinh tế khi ý nhị đề cập tới chuyện giàn giầu “nhà em” và hàng cau “nhà anh”. Câu thơ cuối đang cố diễn đạt rằng thôn Đoài chỉ kết đôi với thôn Đông là hợp lí nhất, nhà anh và nhà em ướm hỏi là vừa vẹn đôi đường. Nguyễn Bính muốn nhấn mạnh triết lí sống tình yêu nhất định phải đi theo lời gọi của trái tim.

Bài thơ “Tương tư” đạt được nhiều đặc sắc về nghệ thuật, nhất là cách tác giả sáng tạo thi liệu và lối diễn đạt quen thuộc. Nguyễn Bính đã thể hiện những tình cảm thật chân thành, mộc mạc, đáng yêu, đáng quý. Trang thơ khép lại nhưng như vừa làm dậy lên bao tình cảm tốt đẹp trong lòng người thưởng thức thở.

>>> XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục