Tue, 08 / 2018 2:53 am | admin

Phân tích bài thơ Đàn Ghita Của Lorca

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy phân tích bài thơ “Đàn ghi-ta của Lorca” – Thanh Thảo (Bài văn phân tích của một bạn học sinh giỏi văn ở Hà Tĩnh).

BÀI LÀM

“Ghi-ta bần bật khóc

Loading...

Không thể nào dập tắt

Không thể nào

Bắt im…”

(“Cây đàn ghi-ta” – Lor-ca)

Với người nghệ sĩ, người chiến sĩ vĩ đại của Tây Ban Nha Phê-đê-ri-cô Ga-ri-a Lor-ca, tiếng đàn ghi-ta luôn có một sức sống mãnh liệt. Sức sống mãnh liệt ấy cũng là sức sống của nghệ thuật, tâm hồn và nhân cách Lor-ca. Cảm phục vĩ nhân này, Thanh Thảo đã viết lên bài thơ “Đàn ghi-ta của Lor-ca”. Bài thơ dựng lên bức tượng đài bi tráng về người anh hùng bằng đường nét, hình khối, màu sắc đậm chất tượng trưng siêu thực.

Lor-ca (1898 – 1936), người nghệ sĩ vĩ đại của Tây Ban Nha, bậc thầy về thơ hiện đại của thế giới. Cuộc đời Lor-ca là đại biểu cho ý thức trách nhiệm xây dựng nền nghệ thuật mới và tinh thần công dân cống hiến. Cuộc nói chuyện ngắn của Thanh Thảo với vài người bạn thơ đã khơi gợi cảm hứng để nhà thơ viết lên bài thơ “Đàn ghi-ta của Lor-ca”, ý thơ do đó bật ra tự nhiên và chân thành. Bài thơ tập trung hướng tới hai hình tượng chính là cây đàn ghi-ta và chân dung cuộc đời Lor-ca.

Trước tiên, hình ảnh Lor-ca hiện lên bằng những nét vẽ quen thuộc:

“Những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la, li-la, li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng chếnh choáng

trên yên ngựa mỏi mòn”

Đàn ghi-ta là nhạc cụ đặc trưng của Tây Ban Nha, cũng là nhạc cụ gắn với hồn và đời Lor-ca. Tiếng đàn được miêu tả bằng tính từ “bọt nước” gợi lên nhiều cảm giác khác nhau. Bọt nước là thứ nhỏ bé giữa biển cả, luôn khao khát hòa nhập. Bọt nước mỏng manh dễ vỡ. Tiếng đàn nhỏ bé, mỏng manh, phóng túng kia cũng như đời Lor-ca khát khao được sống trong thế giới hạnh phúc nhưng thực tế rơi vào thế đơn độc khi một mình đấu tranh với độc tài Prăng-cô. Chính từ “gắt” trong câu sau đã thể hiện cuộc xung đột dữ dội ấy. Lor-ca như chàng kị sĩ thông minh và tài năng. Có điều, người phải một mình chiến đấu. Người hát bài ca “li-la” đầy vẻ “đơn độc” trên con đường dài, không bạn hữu, không kẻ đồng hành. Chỉ có “trăng” và “ngựa” là luôn bên người nghệ sĩ. Nhưng trăng cũng nhập nhòa, xô lệch không đủ mạnh. Còn ngựa, ngựa cũng mỏi mòn vì hành trình dài lê thê. Một kẻ đơn độc và yếu thế hoàn toàn!

“Tây Ban Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bê bết đỏ

Lor-ca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du”

Lor-ca tựa như chàng kị sĩ ngây thơ, thánh thiện, yêu đời thông qua từ “nghêu ngao”. Tuy nhiên, thật bi phẫn khi hình ảnh ấy bị chà đạp. Từ “kinh hoàng” mở ra vế sau của cuộc đời Lor-ca. Đâu còn chàng chiến sĩ dũng mãnh trên đấu trường “đỏ gắt” nữa, giờ đã trở thành “bê bết đỏ”. Chàng đã thua trong cuộc đấu tranh ấy. Nếu như “bê bết” cho cảm giác thảm hại thì “áo choàng” lại đầy kiêu dũng. Lor-ca trong cảm nhận của nhà thơ đầy bi tráng. Thân “bị điệu” đến cái chết nhưng tâm hồn thì bất tử. Lor-ca giống như kẻ mộng du. Tâm hồn và thể xác kẻ mộng du luôn không đồng nhất. Thanh Thảo muốn nhấn mạnh rằng: Thể xác có thể không còn, nhưng tâm hồn vĩ đại ấy sẽ bất tử.

Phân tích bài thơ Đàn Ghita Của LorcaPhân tích bài thơ Đàn Ghita Của Lorca

Khắc họa cái chết của Lor-ca, Thanh Thảo đã hình tượng hóa trong cây đàn ghi-ta:

“tiếng ghi-ta nâu

bầu trời cô gái ấy

tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi-ta ròng ròng

máu chảy”

Những thực thể “ghi-ta nâu”, “bầu trời”, “cô gái”, “lá xanh” mở ra trường liên tưởng thú vị. Nâu có thể là màu cây đàn gỗ cũng có thể là màu mắt cô gái Tây Ban Nha. Còn bầu trời và cô gái lại gợi lên những nuối tiếc mà Lor-ca còn vương vấn với cuộc đời. Bầu trời xanh và lá xanh giống như cuộc đời đầy sức sống và tinh thần phóng túng của Lor-ca. Mỗi mảng màu lại gợi nên nét đẹp riêng. Nhưng dù có yêu, nuối tiếc thế nào, sự thật vẫn là Lor-ca phải chết. Những hình ảnh “bọt nước vỡ tan” hay “ròng ròng”, “máu chảy” gợi cái chết kinh hoàng, đau đớn.

Lor-ca chết đi, tiếng đàn trở thành bất diệt:

“không ai chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng

 

đường chỉ tay đã đứt

dòng sông rộng vô cùng

Lor-ca bơi sang ngang

trên chiếc ghi-ta màu bạc

 

chàng ném lá bùa cô gái di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng yên bất chợt

 

li-la li-la li-la…”

Cả phần cuối bài thơ, Thanh Thảo đã bất tử hóa Lor-ca. Đoạn thơ kết hợp hiện thực và lãng mạn, thực và ảo, đậm chất tượng trưng siêu thực. Hình ảnh cây đàn hóa cỏ dại giống như Lor-ca đã trở vào từng ngọn cỏ, nhành hoa của đất nước Tây Ban Nha xinh đẹp. Một thực tế rằng Lor-ca đã chết, đường chỉ tay cũng đứt đoạn, thế nhưng linh hồn người như còn đang sống. Những khao khát về cây ghi-ta, về bầu trời, về cô gái di-gan mắt nâu… trở lại như để khẳng định linh hồn Lor-ca đã tìm về được với miền ao ước khi người còn sống luôn khát khao. Âm thanh tiếng đàn li-la vang lên ngợi ca một đời người vĩ đại!

Bài thơ “Đàn ghi-ta của Lor-ca” đã xây dựng thành công chân dung nhân vật Lor-ca cũng như khẳng định được sức sống bất tử của nghệ thuật. Thanh Thảo đã truyền tải trọn một chân dung con người vĩ đại qua bài thơ.

>>> XEM THÊM :

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục