Fri, 09 / 2018 10:15 am | admin

Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy viết bài văn nghị luận xã hội về căn bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay (Bài văn phân tích của bạn Vũ Thị Hạnh lớp 11A2 trường THPT chuyên Phan Bội Châu).

BÀI LÀM

“Cẩu thả trong bất kì nghề gì là bất lương” (Nam Cao), tôi nhắc tới câu nói không phải đề cập tới vấn đề đạo đức văn chương mà là muốn nhắc tới đạo đức làm người. Mỗi người khi coi thường, vô trách nhiệm với công việc, bản thân, mọi người sẽ là một sự vô đạo đức. Đây là biểu hiện rất thường thấy của một căn bệnh chung đang xuất hiện ngày càng phổ biến trong xã hội – bệnh vô cảm.

Vậy, trước hết ta cần hiểu vô cảm là gì? Vô cảm thực ra không phải một loại bệnh, nó thuộc về tình trạng nhận thức và cảm xúc tinh thần con người. Vô cảm là trạng thái không hề động lòng trước nỗi đau của người khác, không hề phẫn nộ trước những ngang trái xảy ra trước mắt, vô tình trước cuộc sống của người khác, mạnh ai nấy sống, “đèn nhà ai nhà nấy rạng”…

Thực trạng về bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay hết sức đáng ngại. Hình ảnh vô cảm thiếu đạo đức của giới trẻ khiến người ta không khỏi đau lòng. Thực trạng ở bạo lực trường học không khác gì một phong trào đánh nhau, lột đồ, xé áo… Nhưng khi chứng kiến sự việc ấy, các học sinh khác hoặc người qua đường, hoặc dửng dưng, coi như không thấy gì hoặc tham gia cổ động hò reo cho tình trạng thiếu văn hóa, vô đạo đức ấy.

Loading...

nghị luận xã hội về bệnh vô cảm

Nhìn bề ngoài, bệnh vô cảm có vẻ như không gây tổn hại gì lớn bởi nó không gây hại cho bất kì ai. Đầy là suy nghĩ sai lầm. Chính cách con người im lặng trước cái xấu, cái ác là đang đồng thuận và tiếp tục để cho nó diễn ra. Một khi căn bệnh lây lan như một thứ đại dịch toàn xã hội hiện đại, sẽ không còn một ai biết yêu thương, chia sẻ, đùm bọc, bảo vệ… lẫn nhau. Xã hội sẽ đầy rẫy lừa lọc, giả dối, tàn ác mà không một ai ngăn cản hay đứng ra khai trừ nó nữa.

Nguyên nhân của căn bệnh vô cảm đó là do cách giáo dục con người trong xã hội còn thờ ơ, hời hợt. Bản thân chính mỗi người thiếu tình thương, sắt đá. Họ dễ bị ngoại cảnh tác động dẫn tới chán ghét cuộc đời, hoặc họ vô trách nhiệm với bản thân và mọi người. Mỗi gia đình đều chưa thực sự giáo dục con cái đúng mức, phó mặc cho nhà trường và xã hội. Họ sẵn sàng để con chơi game, xem phim ảnh không kiểm soát trong khi luôn có đầy rẫy điều xấu xa hấp dẫn trí tò mò của đứa trẻ trên chiếc điện thoại hay trên màn hình máy tính. Sự tiếp xúc quá nhiều hình ảnh bạo lực khiến đứa trẻ vô cảm trước nỗi đau thương. Ngay cả nhà trường – nơi giáo dục tốt nhất cũng dường như chú trọng bồi dưỡng kiến thức hơn là làm giàu tâm hồn, giáo dục cái tài mà bỏ quên rằng cái đức mới là cốt lõi của con người cần hoàn thiện.

Hậu quả của bệnh vô cảm để lại là điều dễ thấy nhưng ít ai dám nhìn thẳng, nhìn thật. Một thầy cô vô cảm dẫn tới lớp thế hệ vô cảm, một bác sĩ vô cảm dẫn tới hàng trăm bệnh nhân có thể mất mạng, một nhà lãnh đạo vô cảm khiến cả quốc gia đi xuống và khi lớp thế hệ trẻ vô cảm thì nhân loại có thể diệt vong. Xã hội bắt đầu từ những động vật sơ khai, con người là sự tiến bộ sau cùng nhưng chính con người có thể khiến mọi thứ quay lại điểm xuất phát.

Tuy rằng đây là căn bệnh xã hội nhưng cần phải chữa trị từ mỗi một cá nhân. Bản thân mỗi chúng ta nên tự nuôi dưỡng đời sống tâm hồn, tình cảm. Gia đình cần quan tâm sâu sắc hơn sự phát triển tâm lí, nhận thức. Nhà trường, xã hội đầu tư hơn nữa cho giáo dục thế hệ trẻ đi theo đúng chuẩn mực đạo đức. Chỉ cần có sự chung tay kết hợp đồng lòng của toàn xã hội, chắc chắn sẽ đẩy lùi được căn bệnh quái ác này.

Ông cha ta đã nói “Thương người như thể thương thân”, câu nói cũ nhưng vẫn là chân lí cơ bản để làm người. Bệnh vô cảm đi ngược lại với chân lí làm người ấy và cũng đi ngược với tiến bộ xã hội. Do đó, ngăn chặn căn bệnh này cũng là ngăn chặn xã hội tiêu vong.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục